文章解析

和江邻几景德寺避暑

朝代:宋作者:梅尧臣浏览量:9
dié
yīng
míng
yuān
shēng
fēng
ruò
zèng
chuī
chū
yáng
huǒ
hóng
luǒ
hàn
jiāo
liú
gāo
jiāng
róng
lóng
tóu
fèi
zhuó
qiáng
zhē
méng
cháng
wèi
lái
qīng
lián
gōng
guǎng
广
táng
liú
gāo
yán
yīn
tóng
láng
huà
huò
chōng
tiě
chéng
yàn
yàn
tiě
chuáng
tóng
tóng
shuí
zhī
páo
luò
huó
jiān
chuán
西
huáng
miàn
wēng
zhèng
lèi
rén
shì
shēng
shǐ
使
wáng
西
dōng
jīng
shī
guì
lìn
chuán
shě
qióng
jiān
xiāng
guā
lóng
tóu
cháo
cuàn
zuò
yǐn
shí
zhěn
ài
wén
chóng
ěr
jìn
xiàng
jiāng
shī
chén
zhōng

作者介绍

宋代诗坛重要诗人

梅尧臣(1002~1060),北宋诗人。字圣俞,宣州宣城(今属安徽)人,宣城古名宛陵,故世称宛陵先生。少时应进士不第。以叔父门荫入仕,历任州县属官。中年后赐进士出身,授国子监直讲,官至都官员外郎。梅尧臣在宋代诗坛具有很高的地位,在诗歌理论和创作实践方面均有建树,刘克庄称其为宋诗的“开山祖师”。其与欧阳修并称“欧梅”,又与苏舜钦并称“苏梅”。他的诗歌注重政治内容,致力于反映社会矛盾和民生疾苦,风格力求平淡。亦能文,其散文风格与诗相类。代表作品有《鲁山山行》《故原战》《襄城对雪》等。著有《宛陵先生文集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·梅尧臣《送孙学士知太平州》

下一篇:宋·梅尧臣《看山寄宋中道》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×