文章解析

送毕甥之临邛主簿杂言

朝代:宋作者:梅尧臣浏览量:9
guān
sān
shí
nián
yǒu
jiǎo
wèi
céng
xíng
shǔ
chuān
bái
cháng
yán
dào
zhī
jiān
xiǎn
zhǎng
jiē
nán
shàng
qīng
tiān
niǎo
bēi
yuán
háo
tuō
tái
zhàn
chóu
qīng
diān
cāng
xià
kuī
jiàn
dàn
tīng
léi
shēng
gǔn
shí
xuán
tuān
jiàn
xiǎo
pán
qīng
shàng
gāo
yān
pán
qīng
dào
xià
quán
jiàn
jiàn
chán
rán
cháng
hèn
jīn
lián
ěr
sān
qiān
jiǔ
bǎi
shān
xiǎo
jiān
xíng
dān
jiā
huò
néng
qián
rén
jiē
wèi
gǎn
wǎng
gǎn
wǎng
suǒ
biàn
便
kuàng
shì
chū
huàn
yuǎn
shì
xīn
fēi
yóu
quán
zāi
jīn
sòng
ěr
āi
lián

作者介绍

宋代诗坛重要诗人

梅尧臣(1002~1060),北宋诗人。字圣俞,宣州宣城(今属安徽)人,宣城古名宛陵,故世称宛陵先生。少时应进士不第。以叔父门荫入仕,历任州县属官。中年后赐进士出身,授国子监直讲,官至都官员外郎。梅尧臣在宋代诗坛具有很高的地位,在诗歌理论和创作实践方面均有建树,刘克庄称其为宋诗的“开山祖师”。其与欧阳修并称“欧梅”,又与苏舜钦并称“苏梅”。他的诗歌注重政治内容,致力于反映社会矛盾和民生疾苦,风格力求平淡。亦能文,其散文风格与诗相类。代表作品有《鲁山山行》《故原战》《襄城对雪》等。著有《宛陵先生文集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·梅尧臣《同永叔子聪游嵩山赋十二题其六玉女捣衣石》

下一篇:宋·梅尧臣《送上虞孙主簿》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×