文章解析

将行寒昭亭祠喜雨

朝代:宋作者:梅尧臣浏览量:10
wèi
shēng
tán
shàng
yún
kōng
wàng
shān
zhōng
zhàn
zhàn
chén
guì
zūn
kǎn
kǎn
zòu
tuó
xiāo
xiāo
líng
fēng
lái
dūn
dūn
zhù
láng
yán
chūn
zuò
chí
dàn
niàn
hán
tān
dāng
quán
yuán
绿
shuǐ
jìn
shā
zhǔ
nóng
zhě
jiāng
zhōu
rén
dìng
zuò
bǎng
xíng
tóu
dān
zhān
cǎo
shù
shī
rèn
lǐng
yān
xiá
píng
tūn
dōng
nán
yuǎn
dài
西
běi
chǔ
chuān
jiàn
tuó
lóng
shé
lín
rén
jīng
xīng
tàn
shì
wǎng
chéng
qián
kǎo
bēi
yàn
jīn
kōng
zhī
xiāng
pín
gǎn
wàng
míng
yuàn
chéng
liú
shēn
pāng
pèi
suí
chè

作者介绍

宋代诗坛重要诗人

梅尧臣(1002~1060),北宋诗人。字圣俞,宣州宣城(今属安徽)人,宣城古名宛陵,故世称宛陵先生。少时应进士不第。以叔父门荫入仕,历任州县属官。中年后赐进士出身,授国子监直讲,官至都官员外郎。梅尧臣在宋代诗坛具有很高的地位,在诗歌理论和创作实践方面均有建树,刘克庄称其为宋诗的“开山祖师”。其与欧阳修并称“欧梅”,又与苏舜钦并称“苏梅”。他的诗歌注重政治内容,致力于反映社会矛盾和民生疾苦,风格力求平淡。亦能文,其散文风格与诗相类。代表作品有《鲁山山行》《故原战》《襄城对雪》等。著有《宛陵先生文集》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·梅尧臣《和普公赋东园十题其四待月亭》

下一篇:宋·梅尧臣《寄衡山福严长老》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×