文章解析

独步惠泉用石刻中韵

朝代:宋作者:洪适浏览量:9
kàn
yǎng
qián
yīng
diāo
zhāng
qīng
yuán
yuán
shēng
wén
chuán
xiàn
shān
shí
měi
bēi
xíng
huò
huá
gǔn
yán
yǒu
cháng
chéng
lín
chán
zhòng
zuò
zào
xià
xiū
hùn
bìng
zuò
lìng
zuì
ěr
guó
nèi
hún
zhī
míng
quán
mài
yǒu
qián
shān
tíng
shén
lóng
zhí
lǎo
bàng
chéng
huáng
yíng
chǔ
rén
shuǐ
nòu
zhǎo
réng
yíng
fèi
zhòu
shū
chū
qióng
shēng
yǎn
qīng
hàn
jiē
xuán
zhé
shù
chéng
gāo
rùn
gèn
yuán
jià
nián
nián
píng
fēi
cái
tiǎn
huì
xià
kǎo
nǎi
wèi
róng
mín
wèi
rǎng
xún
nán
lián
héng
xíng
qīng
shuí
lùn
dān
chéng
xiāo
yōu
lài
qiǎn
xīng
fán
qīng
xìn
měi
fēi
qiān
zhòng
xuān
qíng

作者介绍

“宋代金石三大家”之一

洪适(1117~1184),南宋金石学家。字景伯,晚号盘洲老人,谥文惠,饶州(今江西)鄱阳人。孝宗时,任司农少卿,累官至同中书门下平章事,兼枢密使。洪适与弟洪遵、洪迈并称“三洪”,皆以文学负盛名。其好收藏金石拓本,并据以证史传讹误,考核颇精,与欧阳修、赵明诚并称“宋代金石三大家”。在他的金石著作中,《隶释》先依碑释文,著录全文,后附跋尾,具载论证,开了金石学最善之体例。《四库全书总目提要》称赞说“自有碑刻以来,推是书为最精博”。著有《隶续》《盘洲文集》等。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·洪适《盘洲杂韵上 衮绣毬》

下一篇:宋·洪适《陈体仁以心清闻妙香作诗惠末利花香次韵为谢 其一》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×