文章解析

题刘晦卿月楼图并饯秋闱之行仍不犯月楼字

朝代:元作者:陆文圭浏览量:5
jūn
jiàn
liú
yuè
shí
jìn
yáng
tiě
wéi
chéng
shēng
cháng
xiào
zhèn
shān
pāo
gōng
sàn
zǒu
qún
ér
yòu
jiàn
yuán
guī
chāng
liáo
zuǒ
xiāng
zhuī
suí
zuò
chuáng
xiào
zhī
bīn
zhǔ
jìng
wèi
shuí
zhěn
dài
dàn
chéng
shì
zhōng
ràng
zhù
biān
xiān
shì
zhì
kuàng
西
fēng
chén
rén
mào
hóng
shàn
hái
jiē
jiē
èr
zi
féng
shì
luàn
zhǎng
qīng
tán
kōng
zhì
huàn
zhēng
jīn
lán
rén
shēng
bǎo
chī
shēng
píng
fàn
bǎi
chéng
míng
wàn
shān
chuān
qiū
míng
huáng
fēi
bái
ōu
shuì
juǎn
lián
xià
sān
gēng
chū
tīng
shēng
liè
zài
tīng
shū
shēng
gèng
qīng
yuè
é
yuē
rén
zhī
jīn
qiū
dān
guì
lái
xiān
zhé

作者介绍

元代文学家

陆文圭(1252~1336),元代文学家。字子方,江阴(今属江苏)人。咸淳初年以《春秋》中乡选。宋亡,隐居于江阴城东,授学讲课,故学者称之墙东先生。元仁宗延祐时,再中乡举。朝廷数遣使聘之,其以老疾辞。其文关注时事,所言往往切中时弊。他崇儒重道,融会经传,倡言贯道之文。《元史》本传则赞其为文“纵横变化,莫测其涯际,东南学者皆宗师之”,只是传世之文大多平淡无深致,诗亦缺乏含蓄蕴藉之美。著有《墙东类稿》20卷。

展开阅读全文 ∨

上一篇:元·陆文圭《绝句二首寄绍堂求巧石 其一》

下一篇:元·陆文圭《己卯题吴江长桥二首》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×