文章解析

康不领此诗又有许梅谷者仍求再赋长律

朝代:宋作者:赵孟坚浏览量:6
nóng
xiě
huā
zhī
dàn
xiě
shāo
lín
cūn
lǎo
gàn
wēi
jiāo
tóu
sān
zǎn
chéng
bàn
zhū
yūn
yuán
gōng
diǎn
jiāo
zhuāng
zhuì
fēng
xiào
wěn
tuō
shǔ
wěi
shī
cháng
tiáo
jǐn
chuī
huā
fēng
chū
yóu
dài
zhī
tóu
xuě
wèi
xiāo
sōng
zhú
chèn
shí
míng
yǎn
yìng
shuǐ
chù
jiàn
piāo
yáo
huáng
hūn
shí
hòu
méng
lóng
yuè
qīng
qiǎn
shān
cháng
duǎn
qiáo
nào
guǒ
xiāng
āi
yǒu
jìng
zhōng
bèi
shì
liáo
duān
de
míng
fēi
huà
zhóu
shàng
zòng
héng
shì
miáo
dùn
jué
zuò
lái
chūn
àng
àng
yīn
xíng
guò
xiāo
xiāo
cóng
tóu
zǒng
shì
tāng
yáng
pàn
xià
gōng
zhāo

作者介绍

南宋文学家、画家、诗人

赵孟坚,中国南宋画家。生于庆元五年(1199),卒于景定五年(1264),一说卒于咸淳三年(1267)。字子固,号彝斋;宋宗室,为太祖十一世孙,汉族,吴兴(今浙江省湖州市)人。曾任湖州掾、转运司幕、诸暨知县、提辖左帑。工诗善文,家富收藏,擅梅、兰、竹、石,尤精白描水仙;其画多用水墨,用笔劲利流畅,淡墨微染,风格秀雅,深得文人推崇。有书法墨迹《自书诗卷》,绘画《墨兰图》、《墨水仙图》、《岁寒三友图》等传世,著《彝斋文编》4卷。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·赵孟坚《拜范文正公祠》

下一篇:宋·赵孟坚《招石希孟朝饭》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×