文章解析

四祖山

朝代:宋作者:王之道浏览量:7
huáng
méi
西
shě
bēn
zǒu
lóng
tiān
zhān
shī
jīn
wǎng
lái
zhàn
duàn
jīn
shā
zhǎng
zuò
zhǔ
zhī
zhì
dào
běn
miè
gāo
míng
fēi
ǒu
chuán
duàn
sān
shì
suì
pèi
yún
zhōng
zhào
qiān
cáng
yán
pán
zhóu
fēng
diān
tiān
zhù
léng
céng
shí
zhàn
xié
wèng
liáo
rào
liú
huǎn
yíng
yuè
míng
fēi
bǎi
hóng
guà
fēng
hàn
zhǎng
sōng
wàn
jiāo
tōng
jiàn
héng
lüè
zhuó
shù
ǎi
yān
xiá
tuán
shù
qīng
yīn
sǎo
jìng
chū
xià
cāng
xiǎn
fēng
tíng
xīn
guò
liú
lián
guī
huò
lián
pèi
xiè
hòu
zhǔ
sēng
hái
jiē
qǐng
guān
shì
huā
yuàn
jié
shèng
yuán
xiāng
rén
wéi
zuò
jǐn
mèng
nián
míng
fèi

作者介绍

宋代文学家

王之道(1093~1169),宋代文学家。字彦猷,号相山居士,无为(今属安徽)人。宣和六年,与兄王之义、弟王之深同登进士第,时人称他们为“三桂”。为人慷慨有气节,对策极言燕云用兵之非,因言语切直,被官置下列。其诗“抒写性情,具有真朴之致”,能表达对国事的关注与感慨,也有抒情写景之作。其词喜和古今词韵,词风清隽幽妙。其文慷慨激烈、通晓畅达。著有《相山集》《相山居士词》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·王之道《题华严院泽上人西韵用前韵》

下一篇:宋·王之道《题大泉寺》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×