文章解析

游白云山海会寺

朝代:宋作者:王之道浏览量:7
lóng
shū
shān
shuǐ
bái
yún
yòu
jiǎo
fēng
huí
huán
yǎng
jiàn
tiān
sēn
jiàn
chuáng
cāng
téng
zhāng
chū
cuì
dài
sǎo
lèi
qīng
zuó
fēi
quán
chǔ
lái
shì
tiān
luò
chōng
zhuàng
hǒu
léi
tíng
shè
fēn
xuě
báo
tián
jiā
chéng
xià
yóu
shí
jìng
gēng
záo
yáo
fēng
mài
chū
fàn
shuǐ
yāng
shàng
ruò
kuàng
ruò
táo
huā
yuán
róng
què
kuàng
yǒu
dào
chǎng
zhào
dān
lóu
tái
suǒ
yān
xiá
sōng
shān
yuán
lái
mèng
xià
chū
zhēng
shān
hàn
zhuó
xíng
xíng
zhī
láo
yún
shàng
qīng
kuò
mén
rén
yōu
niǎo
xiāng
dēng
táng
zhào
zhōu
chū
è
kòu
duān
shàn
qiǎo
wàn
jīn
yào
suǒ
chú
ài
nǎo
zǎo
huàn
chén
zhuó
shān
shén
xiāng
liú
hái
zuò
míng
cháo
chū
shān
gèng
pán
dāng
guī
lái
ào
chóu
yuē

作者介绍

宋代文学家

王之道(1093~1169),宋代文学家。字彦猷,号相山居士,无为(今属安徽)人。宣和六年,与兄王之义、弟王之深同登进士第,时人称他们为“三桂”。为人慷慨有气节,对策极言燕云用兵之非,因言语切直,被官置下列。其诗“抒写性情,具有真朴之致”,能表达对国事的关注与感慨,也有抒情写景之作。其词喜和古今词韵,词风清隽幽妙。其文慷慨激烈、通晓畅达。著有《相山集》《相山居士词》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·王之道《送道觉游天童山》

下一篇:宋·王之道《蝶恋花·和张文伯海棠》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×