文章解析

和李似矩马图歌次韵

朝代:宋作者:王之道浏览量:8
huà
gōng
miào
chù
chēng
máo
lùn
gōng
xiān
zhī
xīn
shǒu
huì
tiān
xiàng
guǎn
fēn
fēn
shuí
shù
liáo
liáo
qiān
zài
cáo
miào
jīn
chuán
èr
guài
gōng
shēng
zhòng
qīng
chǐ
miè
shì
hán
wéi
zhě
lái
sūn
yáng
bēn
zǒu
hóu
mén
xiá
téng
xiāng
xiān
shēng
ài
jùn
fēi
ài
yǒu
cháng
sān
dié
àn
zhī
pāi
féng
wáng
wéi
xīn
shī
mài
jué
jīn
lǎo
zuò
jīng
wèi
duō
xiān
shēng
chí
chěng
jīn
kǒu
jué
huáng
gōng
shì
zhī
zǎo
wǎn
dìng
dēng
yōng
fēng
yún
píng
wěi
zāi
huá
liú
shì
yīng
zǎo
xíng
sān
wàn

作者介绍

宋代文学家

王之道(1093~1169),宋代文学家。字彦猷,号相山居士,无为(今属安徽)人。宣和六年,与兄王之义、弟王之深同登进士第,时人称他们为“三桂”。为人慷慨有气节,对策极言燕云用兵之非,因言语切直,被官置下列。其诗“抒写性情,具有真朴之致”,能表达对国事的关注与感慨,也有抒情写景之作。其词喜和古今词韵,词风清隽幽妙。其文慷慨激烈、通晓畅达。著有《相山集》《相山居士词》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:宋·王之道《和徐季功舒蕲道中二十首其一》

下一篇:宋·王之道《次韵因上人晚菊简魏定父》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×