文章解析

李卢二中丞各创山居俱夸胜绝然去城稍远…聊戏二君

朝代:唐作者:白居易浏览量:10
lóng
mén
cāng
shí
jiàn
tán
shuǐ
zài
shān
tiáo
yáo
shí
qīng
jìng
píng
fēng
zāi
xìn
wèi
měi
ài
ér
jiàn
xiāng
shì
wén
jūn
měi
lái
shì
xíng
zhī
xiá
guǒ
liáng
xīn
láo
zhǐ
wèi
shě
xià
shí
quán
shèn
ěr
záo
záo
jiàn
jiàn
zhòu
liú
luò
shí
qiān
wàn
quán
chèn
jǐn
hǎi
mín
liǎng
piàn
lài
hán
gōng
zhēng
绿
chūn
zhuó
jìng
cháo
shù
chǐ
齿
rào
lín
yóu
lián
bái
niǎo
yán
dào
sǒu
biàn
便
shì
cāng
làng
zi
jūn
ruò
chèn
guī
chéng
qǐng
jūn
xiān
dào
yuàn
chán
yuán
shēng
jūn
chén
ěr

作者介绍

“唐代三大诗人”之一,“诗魔”

白居易(772~846),唐代诗人。字乐天,号香山居士、醉吟先生,籍贯太原(今属山西)。贞观进士,曾官居太子少傅,谥号文,世称白傅、白文公。白居易与元稹世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”,还与李白、杜甫并称“唐代三大诗人”。在文学上,他积极倡导新乐府运动,主张“文章合为时而著,歌诗合为事而作”,诗风平畅自然、通俗浅切,相传老妪也能听懂。早期讽喻诗揭发时政弊端、反映民生困苦;自遭受贬谪后,远离政治纷争,诗文多怡情悦性、流连光景之作。代表作品有《新乐府》《秦中吟》《长恨歌》《琵琶行》《赋得古原草送别》等。 有《白氏长庆集》传世。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·白居易《秦中吟十首序》

下一篇:唐·白居易《句》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×