文章解析

答韦山人隐起龙文药瓢歌

朝代:唐作者:皎然浏览量:10
rén
yào
piáo
tiān
xià
jué
quán
hún
jīn
yuè
biāo
bǐng
wén
zhāng
zhì
shǐ
使
rán
shēng
chéng
zài
zài
tiān
ruò
yán
yǒu
yóu
zhōng
dào
xìng
quán
wéi
shēng
néng
shī
jiān
hǎo
huò
líng
piáo
yuǎn
xiāng
xiān
hóu
tiē
rén
màn
chuán
ruò
shì
qīng
náng
shì
pěng
kāi
jiàn
jūn
yào
shèng
xiāng
fēn
yūn
bèi
shàng
lóng
pán
shuì
zhāng
lín
bǎi
hàn
shēng
fēng
yún
shì
rén
qiáng
zhī
jīn
dān
dào
xiān
chéng
huì
xiān
lǎo
nián
shào
fēn
shàng
chén
jiàn
piáo
jǐn
gǎo
liáo
jiāng
zhǒu
qīng
biàn
便
yǒu
sān
shān
qíng
dōng
fāng
xiǎo
ér
suì
lìng
xiān
míng

作者介绍

唐代诗僧

皎然(720~795?),唐代诗僧。俗姓谢,字清昼,湖州长城(今浙江长兴)人。自称为南朝宋谢灵运十世孙,与颜真卿等交往密切,与陆羽等过从唱酬,广开诗会。其诗多送别酬答之作,情致闲适,语言简淡。所撰《诗式》论述诗歌法式,标举意境,提示作诗技巧与方法,兼评历代诗作,开以禅理论诗之先河。代表作品有《诗式》。

展开阅读全文 ∨

上一篇:唐·皎然《戏题松树》

下一篇:唐·皎然《讲古文联句》

猜你喜欢

微信扫码进入小程序查看详细信息

×